1. Theo Đạo
Theo một tôn giáo thường được gọi là theo đạo. Theo đạo là theo
một con đường.
Trở về Cựu Ước ta thấy rằng, theo Thiên Chúa tức là
bước đi trong đường lối Người, đường lối mà Người đã dùng khi dẫn
dân Người trong thời Xuất Hành. Israel luôn được kêu gọi bước theo
Giavê như hôn thê theo hôn phu (x. Gr 2, 2), như đàn chiên theo
chủ chăn (x. Tv 80, 2), như dân theo vua (x. 2Sm 15, 13; 17, 9),
như tín hữu theo Thiên Chúa của mình (x. 1V 18, 21).
THEO có nghĩa là gắn gó hoàn toàn và tùng phục tuyệt đối,
nghĩa là Tin Tưởng và Vâng Nghe. Chính
do Ca-lếp không bao giờ nghi ngờ nên ông đã được thưởng, vì ông đã
“hoàn toàn theo Đức Chúa” (Đnl 1, 36);
Đa-vít là người đã tuân giữ các giới răn nên đã trở nên khuôn mẫu
cho những người hết lòng theo Thiên Chúa
(x. 1V 14, 8). Khi vua Josias và toàn dân chấp nhận dấn thân sống
theo Giao Ước là họ quyết tâm “theo Đức Chúa”.
Từ đấy, lý tưởng của người tín hữu luôn luôn sẽ là
“theo đường lối Chúa” (Tv 18, 22; 25, 4tt).
2. Theo Đức Kitô
Chúa Giêsu mời gọi: “Hãy theo Tôi.” (Mc
1, 17). Đó là ơn gọi của từng Kitô hữu chúng ta. Ngài không mời ta
đi theo một lý tưởng, một ý thức hệ. Ngài mời ta theo chính con
người Ngài, gắn bó với Ngài, nhận Ngài làm nền tảng và chóp đỉnh
của cuộc sống.
Đức Kitô chẳng những dạy Đạo, Ngài còn
là Đạo (x. Ga 14, 6). Với ý nghĩa trên, theo đạo
là theo một con người, một ngôi vị. Bởi vậy, bắt bớ đạo là
bắt bớ chính Đức Giêsu: “Tại sao ngươi bắt bớ
Ta?” (Cv 9, 3-5). Cũng thế, sống đạo là sống như Ngài, cho
Ngài, với Ngài và trong Ngài. Cần xác
định lại cách tổng quát về Đức Kitô và về chúng ta trước khi xét
đến tính cách thực thụ về việc theo Ngài.
a. Xác định về Đức Kitô
Ngài thường định nghĩa mình bằng các
hình ảnh cụ thể: Tôi là Cửa (x. Ga 10, 7); là Mục tử (x. 10, 11);
là Ánh Sáng (x. 12, 46). Tôi là Đường (x. 14, 6); là Cây Nho (x.
15, 1); là Bánh (x. 6, 51); là Sự Thật (x. 14, 6) và là Sự Sống
(x. 14, 6).
Định nghĩa nào cũng gắn chặt Ngài với
con người: Cửa để chiên ra vào; Mục tử để chiên được sống; Ánh
Sáng để ta bước đi; Đường để ta đến với Thiên Chúa Cha; Cây Nho để
các cành sinh trái; Bánh để nuôi nhân loại; Sự Thật để con người
nhận biết và được giải thoát; Sự Sống để cho ta được sống mãi.
Những hình ảnh trên không chỉ là biểu
tượng phác họa về chân dung của Đức Kitô, nhưng còn là chính thực
tại của Ngài trong mỗi cuộc sống của con người nhân loại chúng ta.
Thực vậy, Đức Kitô làm người là vì con người và cho con người.
Ngài đến với con người là để sống với con người và hoạt động trong
từng con người, để họ đạt đến tầm mức viên mãn của sự sống là khát
vọng thâm sâu nhất của mọi người. Với tính cách đó, Ngài là Chúa,
là Thầy, là Bạn, là Anh Trưởng của mọi người chúng ta.
b. Xác định về chúng ta
Tự bản chất Kitô hữu là người đi theo
Đức Giêsu: “Thầy đi đâu, con sẽ theo Thầy đi
đó.” (Lc 9, 57). Đã mang danh Kitô hữu có nghĩa là người
vác thập giá theo sau Đấng vác thập giá, và như vậy,
thân phận của môn đệ gắn liền với thân phận của Thầy mình (x. 2Tm
2, 11). Chính vì quên mất vị trí đi sau của người môn đệ mà Phêrô
đã toan cản lối Thầy mình, và Chúa Giêsu đã đáp lại ông cách hết
sức gay gắt: “Satan, lui lại đàng sau Thầy.”
(Mt 16, 21-23).
Để cắt đi mọi ngộ nhận, Chúa Giêsu quả
quyết rằng, đối với ai muốn làm môn đệ, chẳng có con đường nào
khác ngoài con đường thập giá mà Ngài đã đi trước (x. Mt 16, 24).
Điều đó được khẳng định chính vì vậy mà mầu nhiệm Vượt Qua nằm ở
trung tâm đời sống Kitô hữu:
- Vượt qua lớn nhất là vượt qua chính
mình mỗi ngày.
- Từ bỏ chính mình là để có thể sống cho
tha nhân.
- Mất mạng sống mình là để tín trung với
Chúa.
Trên đường theo Chúa như vậy, tôi sẽ là
tôi hơn, khi tôi ra khỏi tôi, và tôi sẽ hoàn toàn là tôi khi tôi
hoàn toàn thuộc trọn về Ngài.
c. Tính cách thực thụ của người môn đệ
Chúa phán với Simon và Anrê, với Giacôbê
và Gioan, với Mattheô: “Hãy theo Ta”.
Lời Ngài đầy uy quyền khiến họ gắn bó với Ngài (x. Mc 1, 17-20).
Trở thành môn đệ Đức Giêsu, dần dần họ được dẫn vào sự bí ẩn của
sứ mạng Ngài và mầu nhiệm về bản thân Ngài. Quả thế, theo
Đức Giêsu không phải là bám vào một giáo thuyết, luật lệ, luân lý
và tinh thần, nhưng là chia sẻ số phận của Ngài.
Nhưng “Chúng con đã bỏ tất cả để theo Thầy,
chúng con sẽ được gì?” (Mt 19, 27). Để được gì, trước hết
họ phải chia sẻ các thử thách và khổ nạn của Ngài. Khi đòi hỏi các
môn đệ Ngài một hy sinh như thế, Đức Giêsu tự mạc khải Ngài là
Thiên Chúa, và cho thấy Thiên Chúa đòi hỏi tới mức độ nào. Khi Đức
Giêsu đã mở đường bằng sự chết và sống lại của Ngài, lúc đó người
môn đệ mới thấy được mức độ cuối cùng mà mình phải theo Ngài (x.
Ga 21, 18-19).
Đối với Phaolô, theo Đức Kitô tức là
sống phù hợp với Ngài trong mầu nhiệm chết và sống lại. Sự phù hợp
này do Thiên Chúa tiền định cho chúng ta từ đời đời (x. Rm 8, 29),
khai mào bằng phép Rửa (x. Rm 6, 3tt), và phải đào sâu bằng sự bắt
chước (x. 1Cor 11, 1), bằng tự nguyện thông hiệp vào đau khổ.
Chính trong đau khổ đó mà quyền lực phục sinh được tỏ hiện (x.
2Cor 4, 10; 13, 14; Pl 3, 10).
Đối với Gioan, theo Đức Kitô tức là trao
cho Ngài niềm tin: một niềm tin trọn vẹn, chỉ đặt nền tảng trên
Lời Ngài chứ không trên các dấu chỉ bên ngoài (x. Ga 4, 42). Phải
là một niềm tin có sức vượt thắng các khôn ngoan do dự của nhân
loại (x. Ga 6, 2. 66-69), dưới sự hướng dẫn của Ngài (x. Ga 18,
12), là vị mục tử độc nhất của đoàn chiên duy nhất (x. Ga 10,
1-16).
Chấp nhận theo Ngài là dám rời bỏ mọi an
toàn, ổn định, là sống thân phận lữ khách trên mặt đất (x. 1Pr 2,
11), là chấp nhận một tương lai bấp bênh để đi
“bất cứ nơi nào Ngài đi” (Kh 14, 4), và cuối cùng theo
chân Ngài “vào tận bên trong bức màn nơi Đức
Giêsu Đấng tiền phong đã vào.” (Dt 6, 20). Lúc đó lời hứa
ân phúc của Đức Giêsu cho những ai theo Ngài được thực hiện một
cách viên mãn: “Ta ở đâu, kẻ theo Ta cũng ở đó.”
(Ga 12, 26).
3. Theo Đức Kitô là chia sẻ sứ mạng của Ngài
Theo Đức Kitô là chia sẻ với Ngài cùng
một sứ mạng, là thao thức và đồng cam cộng khổ với Ngài trong công
việc cứu độ toàn thế giới. Theo Ngài là để loan báo nước Thiên
Chúa. “Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin
Mừng!” (1Cor 9, 16). Đó là một công việc khẩn trương và
quan trọng, một giá trị vượt trên mọi giá trị (x. Lc 9, 59-62).
Theo Đức Kitô là trưởng tử, công việc của ta là thi hành ý Cha
trong mọi hoạt động của mình để hướng mọi người mọi việc tới cùng
đích của mình là chính Thiên Chúa. Sứ mạng đó đòi hỏi ta
gắn bó và kết hiệp với Chúa Giêsu,
sống như Ngài sống để
trở nên chính sứ điệp mà chúng ta loan
báo, trong sự hoàn toàn tùy thuộc vào Ngài.
a. Gắn bó và kết hiệp
Điều cực kỳ quan trọng cần lưu ý đối với người theo Đức Kitô
là luôn biết nhìn ngắm con người Ngài và từng
bước đi của Ngài trong cuộc đời mình, đồng thời biết lắng nghe
tiếng Chúa trong mọi lúc qua cầu nguyện, qua tha nhân, qua mọi
hoàn cảnh, biến cố và dấu chỉ của thời đại, để phân biệt đâu là ý
Chúa, đâu là háo hức riêng của mình; đâu là những soi dẫn của Chúa
Thánh Thần, đâu là những xúi giục của thần dữ. Thiếu nhìn ngắm
Chúa và lắng nghe tiếng Ngài, ta sẽ lệch hướng và gây nên những
hỗn loạn trên con đường bước theo.
b. Sống như Ngài sống
Theo Đức Kitô không chỉ có nghĩa là gắn bó với Ngài trong mọi hoạt
động, nhưng còn là sống như Ngài đã sống: bằng con tim và khối óc
của Ngài, bằng cái nhìn và toàn thể tính cách của Ngài. Mà muốn
sống được như vậy thì trước tiên phải ý thức điều mà Chúa Giêsu đã
nói: “Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong
Thầy, và Thầy ở trong anh em.” (Ga 14, 20).
Từ ngữ “ở trong”
mời gọi ta kết hiệp làm một với Ngài: một sự sống, một tình yêu,
một tinh thần, một ý chí và hành động. Ở trong Ngài (chi
thể của nhiệm thể Đức Kitô): chúng ta là óc để suy tư; là mắt để
nhìn thực tại trần thế; là tai để nghe tiếng rên rỉ, đòi hỏi; là
vai để gánh vác; là tay để cứu vớt; là chân để đi đến với người
khổ đau; là quả tim để khắc khoải yêu thương; và là miệng để nói
những lời bác ái ủi an.
(ĐHV 341).
c. Trở nên sứ điệp
Trên đường theo Đức Kitô để thi hành sứ
mạng, chúng ta loan báo một sứ điệp. Sứ điệp không phải chỉ là lời
loan báo trên môi miệng, nhưng trước tiên nơi bản thân chúng ta
phải là một sứ điệp. Khi ta chỉ cho tha nhân con đường thánh
thiện, tha nhân không nhìn vào hướng ngón tay chúng ta chỉ, mà
nhìn vào cách thức chúng ta sống. Đây mới là nhu cầu khẩn thiết
nhất của ngày nay: không phải là chương trình tốt hơn, không phải
là vốn liếng trang bị về khả năng và kiến thức tốt hơn, cũng không
phải những kỹ thuật hoán cải tốt hơn, nhưng chính là con người tốt
hơn. Chính qua chúng ta mà người khác phải thấy được Đức Kitô đang
biểu hiện tình yêu, quyền năng, và ân sủng của Ngài.
d. Tùy thuộc hoàn toàn vào Chúa
Trên đường bước theo Chúa để thể hiện sứ mạng, chúng ta hướng mọi
người đến tình yêu thương hiệp nhất trong Ngài, không phải lúc nào
cũng thành công, nhưng luôn xen lẫn những thất bại. Thất bại vì
yếu đuối lỗi lầm, thất bại vì tiếng nói chân lý dễ bị trù dập,
thất bại vì Thiên Chúa muốn thế trong ý định mầu nhiệm của Ngài.
Chúa Giêsu cũng đã từng lãnh nhận nhiều thất bại trong sứ mạng của
Ngài, và cái chết nhục hình là thất bại cuối cùng trước mắt người
đời, nhưng lại thành công theo chương trình cứu chuộc của Thiên
Chúa.
Nhiều khi chúng ta cần thất bại để Chúa
được vinh quang, vì vinh quang của Ngài là sự sống sung mãn của
chúng ta. Nữ Thánh Jean D’arc là vị nữ tướng đã tận lực phục vụ
cho quê hương đồng bào của mình, nhưng rồi cuối cùng cũng đã thất
bại ê chề, mọi người đều bỏ Chị khi quân thù xông tới. Trong giây
phút cuối cùng Chị đã thốt lên : “Giêsu, chỉ còn lại một
mình Ngài, và con cũng chỉ cần có một mình Ngài mà thôi”. Từ
đó chúng ta hiểu rằng, thành công hay thất bại trong đời sống cũng
như trong mọi hoạt động tông đồ thuộc về Chúa chứ không thuộc về
chúng ta. Chúng ta chỉ biết bước theo Ngài trong mọi lúc cho tới
hy tế cuối cùng trên đồi Canvê, là đỉnh cao của đời sống Kitô hữu,
để được hòa nhập vào của lễ toàn thiêu là chính Ngài mà dâng hiến
lên Cha để phát sinh một sự sống mới cho mình và tha nhân.
Từ bỏ chính mình, vác thập giá, theo Thầy, là những thành phần bức
thiết làm nên cuộc sống người môn đệ chân chính. Đó là huyền nhiệm
đời sống đạo mà chỉ những ai say mến Đức Kitô mới hiểu được trên
con đường theo Ngài. Cần phá vỡ những tầng lớp đang vây kín tâm
hồn ta để đón nhận ánh sáng soi chiếu của Đức Kitô, là Đấng yêu
thương đang khao khát hoàn thành cuộc đời ta trong Ngài.
Lạy Chúa, Chúa đòi hỏi con gắt gao vì tình yêu Chúa dành cho con
thì vô biên.
Chúa muốn con từ bỏ tất cả vì sự nghiệp Chúa dành cho con thì vô
song.
Chúa muốn con vác thập giá khổ hình vì vinh quang Chúa dành cho
con thì vô tận.
Chúa muốn con đi theo một mình Chúa vì sự sống Chúa dành cho con
thì vô cùng.
Lạy Chúa là Đấng vô lượng, vô biên, xin cho con biết theo Chúa vô
điều kiện, vì thâm tín rằng cuộc đời con chẳng có gì khác ngoài
một mình Chúa là Đấng vô thủy vô chung, đang dành cho con hạnh
phúc vô vàn. Amen.