Lối đi nào cho kiếp người

Đời người lẽ thường là phải theo lộ trình của sinh – lão – bệnh – tử. Tuy nhiên, cũng có người không đi hết lộ trình mà đi đường tắt chỉ sinh rồi tử. Đó là lý do người ta nhìn đời là phù du, là cõi tạm, kiếp nhân sinh cũng chỉ là tro bụi một mai cũng trở về bụi tro.

Có một  bài hát quen thuộc với giai điệu rằng:

“Người ơi hãy nhớ ta là cát bụi. 

Sẽ về cát bụi thì xin đừng toan tính thiệt hơn.

Đời như thoáng mơ được mất ta đâu ngờ

Hỏi ai có bao giờ không trở về cát bụi đâu.

Sống để làm gì và chết rồi đi đâu vẫn là bài toán nan giải cho kiếp người chúng ta. Ai mà không biết sống tức là đang đi về cõi chết, nhưng chết rồi sẽ về đâu? Thân xác về cát bụi nhưng linh hồn sẽ về đâu?

Một bạn già nói với bạn mình: “Tôi sợ rằng chúng mình đều gần đất xa trời rồi, kiếm chỗ nào đi chơi cho thoải mái”. Người kia vui vẻ nói: “Theo mình nghĩ là chết là bỏ đất mà về Trời thì tụi mình xa đất gần  Trời mới đúng”.

Theo niềm tin ky-tô gíao thì chết là bỏ đất mà về trời. Bỏ cát bụi về chốn thần thiêng. Bỏ cõi tạm về cõi vĩnh hằng. Bỏ tham sân si để sống thanh thoát bình an. Bởi vì, quê hương đích thực của chúng ta là Nước Trời và cuộc sống chúng ta hôm nay đang hết lòng hướng về đó để có sự sống vĩnh cữu và hạnh phúc viên mãn với Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Tuy nhiên, đâu là con đường, là cách thế thật sự để chúng ta đạt tới đích này. 

Qua Chúa Giê-su đã cho chúng ta biết con đường về Trời, về nơi mà Ngài đã hứa rằng:“Thầy đi trước để dọn chỗ cho các con, để Thầy ở đâu các con cũng ở đó với Thầy”. Đây là một lời hứa thật đẹp. Đẹp vì nó mở ra cho chúng ta một khung trời hy vọng vì ngày mai tốt đẹp hơn. Đẹp vì cuộc sống của chúng ta không đi vào ngõ cụt. Cuộc sống của chúng ta từ nay đã có một lối đi về. Cuộc sống của chúng ta không dừng lại ở cái chết là hết một kiếp người. Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Cuộc sống được nối dài vĩnh viễn trong sự hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa là Cha, là cội nguồn sự sống.

Tuy nhiên, để bước vào cõi Trời và thông hiệp sự sống thần linh của Thiên Chúa thì ngay từ đời này con người cần phải sống theo thánh ý và giáo huấn của Chúa.

Chúa Giê-su trong tư cách là một con người. Ngài đã luôn tìm kiếm ý Cha trên trời để thực thi. Ngài đã sống trọn vẹn 2 chữ yêu. Yêu Chúa Cha và yêu nhân loại. Có thể nói, Ngài đã sống cả cuộc đời vì yêu thương nhân loại và tôn vinh Chúa Cha. Vì Chúa Cha mà Ngài đã nhập thể làm người. Vì yêu nhân loại mà Ngài đã hy sinh chịu chết để cứu chuộc con người trở về làm con cái Thiên Chúa.

Là người ky tô hữu, chúng ta được mời gọi bước theo con đường Chúa Giê-su đã đi. Đó là con đường đi tìm thánh ý Chúa và thực thi đến hơi thở cuối cùng. Đó là con đường từ bỏ, đường thập giá, đường hiến tế đẫm máu trên đỉnh đồi Calve. Đó là con đường của tình yêu, tận hiến và hy sinh như Thầy Chí Thánh Giê-su. Đường tình yêu là con đường duy nhất để về Trời. Và Ngài còn nhấn mạnh chỉ những ai thực thi huấn lệnh yêu thương mới là môn đệ đích thực của Thầy Giê-su: “Căn cứ điều này để người ta nhận biết các con là môn đệ Thầy là hãy yêu thương nhau”.

Nguyện xin Chúa Giê-su Phục Sinh luôn đồng hành với chúng ta trong cuộc sống. Xin Người chỉ đường dẫn lối để chúng ta luôn tiến bước về nhà Cha trong an bình và gieo rắc tin mừng yêu thương đến tận cùng thế giới. Amen

 

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

Chia sẻ Bài này:

Related posts