Anh em hãy liệu cho họ ăn

I. TÌM HIỂU LỜI CHÚA

1) Ý CHÍNH:

Thánh Luca thuật lại phép lạ Đức Giêsu nhân bánh ra nhiều để nuôi đám đông dân chúng. Trước nhu cầu của đám đông, các môn đệ đề nghị giải tán để mỗi người tự lo liệu đồ ăn chỗ ngủ của mình. Nhưng Đức Giêsu lại truyền cho các ông: “Anh em hãy liệu cho họ ăn đi”. Sau đó, các ông chỉ kiếm được năm cái bánh và hai con cá. Nhưng Đức Giêsu đã xử dụng số lượng ít oi này để nhân ra nhiều gấp bội mà cho dân chúng được ăn no. Số bánh dư thu lại được mười hai thúng. Số người ăn hôm ấy khoảng chừng 5000 người đàn ông.

2) CHÚ THÍCH:

– Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng về Nước Thiên Chúa và chữa lành những kẻ cần được chữa. Ngày đã bắt đầu tàn. Nhóm Mười Hai đến bên Đức Giêsu thưa Người rằng: “Xin Thầy cho đám đông về, để họ vào các làng mạc nông trại quanh đây tìm chỗ trọ và kiếm thức ăn, vì nơi chúng ta đang ở đây là nơi hoang vắng”(Lc 9,11b-12):

+ Đức Giêsu nói với dân chúng về Nước Thiên Chúa: Nước Thiên Chúa hay Nước Trời là trọng tâm các bài giảng của Đức Giêsu. Luca nhắc đến bài giảng trước phép lạ nhân bánh ra nhiều là nhằm ám chỉ đến Thánh Lễ Giáo Hội cử hành sau này có hai phần chính là Phụng Vụ Lời Chúa và Phụng Vụ Thánh Thể.

+ Chữa lành những kẻ cần được chữa: Lời giảng luôn được kèm theo phép lạ chữa bệnh. Đó là đặc điểm cách thức truyền giảng Tin Mừng của Đức Giêsu và là khuôn mẫu cho Giáo Hội về phương cách truyền giáo sau này.

+ Xin Thầy cho đám đông về, để họ vào các làng mạc nông trại quanh đây tìm chỗ trọ và kiếm thức ăn: Câu nói của các môn đệ cho thấy: Tuy quan tâm đến nhu cầu ăn uống ngủ nghỉ của dân chúng, nhưng các ông không muốn lãnh trách nhiệm giúp đỡ họ cách cụ thể.

– Đức Giêsu bảo: “Chính anh em hãy cho họ ăn”. Các ông đáp: “Chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá. Trừ phi chính chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám dân này”. Quả thật có tới chừng năm ngàn đàn ông. Đức Giêsu nói với các môn đệ: “Anh em hãy bảo họ ngả mình thành từng nhóm khoảng năm mươi người một”(Lc 9,13-14):

+ “Chính anh em hãy cho họ ăn”: Đức Giêsu trao trách nhiệm cho các môn đệ là phải lo phục vụ dân chúng cả về thể xác nữa. Đây cũng là lệnh truyền cho các tín hữu hôm nay là không những phải thương yêu về linh hồn mà còn phải thương yêu cả về thể xác nữa như kinh thương người có mười bốn mối, trong đó có thương xác bảy mối như sau: Cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, cho kẻ rách rưới ăn mặc, viếng kẻ liệt cùng kẻ tù rạc, cho khách đỗ nhà, chuộc kẻ làm tôi, chôn xác kẻ chết.

+ “Chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá”: Bánh và cá là thức ăn thường ngày của dân chúng miền Galilê. Năm chiếc bánh và hai con cá là của một bé trai (x. Ga 6,9). Số lượng thức ăn này là quá ít so với số đông dân chúng. Điều này nói lên khả năng hữu hạn của các môn đệ. Nhưng Đức Giêsu lại muốn xử dụng sự cộng tác nhỏ bé này để làm phép lạ lớn lao.

+ Anh em hãy bảo họ ngả mình thành từng nhóm khoảng 50 người một: Có bản dịch ngả mình thành từng giường. Từ ngữ diễn tả thói quen của người xưa ở Cận Đông: người ta lấy tư thế nằm nghiêng khi ăn uống.

+ họp thành từng nhóm: Gợi lại kỷ niệm việc Môsê tổ chức dân Do thái trong sa mạc thời kỳ xuất hành. Đây được coi như cách tổ chức lý tưởng của dân Thiên Chúa (x. Xh 18,21.25). Ở đây nói lên ý Đức Giêsu muốn các môn đệ tổ chức đám đông ô hợp thành từng cộng đoàn. Các ông trở nên những “thừa tác viên”phục vụ cộng đoàn.

– Các môn đệ làm y như vậy, và bảo mọi người ngả mình xuống. Bấy giờ Đức Giêsu cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, để các ông dọn ra cho đám đông. Mọi người đều ăn và ai nấy được no nê. Những miếng vụn còn thừa, ngươi ta thu lại được mười hai thúng (Lc 9,15-17):

+ Các môn đệ làm y như vậy: Các môn đệ có nhân đức vâng lời: Mau mắn làm theo lời Đức Giêsu dạy, dù lúc ấy các ông chứ biết Đức Giêsu sắp làm gì.

+ Đức Giêsu cầm lấy năm cái bánh và hai con cá…: Theo phong tục của người Do Thái: trước bữa ăn, người gia trưởng thường đọc một kinh cảm tạ Thiên Chúa về những ơn lành Chúa đã ban. Ở đây Đức Giêsu cũng làm việc cầu nguyện này bằng các nghi lễ phụng vụ Thánh Thể: Cầm lấy bánh, ngước lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho môn đệ. Những cử chỉ này giống như khi Người lập Bí Tích Thánh Thể tại phòng Tiệc Ly vào tối thứ Năm Thánh (x. Lc 22,19) và trong bữa ăn với hai môn đệ tại làng Emmau (x. Lc 24,30).

+ Trao cho các môn đệ, để các ông dọn ra cho đám đông: Ở đây các môn đệ đóng vai trò trung gian giữa Đức Giêsu và dân chúng. Ngày nay các linh mục cũng có vai trò như vậy trong các cộng đoàn và các xứ đạo.

+ Mọi người đều ăn, và ai nấy được no nê…Những miếng vụn còn thừa, người ta thu lại được mười hai thúng: no nê và miếng thừa ở đây nói lên sự dồi dào của đồ ăn. Điều này gợi lên bữa tiệc Thiên Sai mà Isaia đã báo trước: “Ngày ấy, trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc: tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon”(Is 25,6). 12 thúng đầy tương ứng với 12 môn đệ khi nó đang phục vụ dân chúng. Các môn đệ thu nhặt lại là để gợi ý rằng bữa ăn này sẽ được mở rộng để đón những thực khách đông đảo hơn nữa sau này.

II. HỌC SỐNG LỜI CHÚA:

1) LỜI CHÚA: “Bấy giờ Đức Giêsu cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho đám đông”(Lc 9,16):

2) CÂU CHUYỆN 1: “Mình Thánh ở trong lòng tôi”.

Thời kỳ cách mạng Pháp, một cha xứ miền Bờ-ta-nhờ (Bretagne) đưa Mình Thánh Chúa cho một gia đình, đi theo giúp cha là một cậu bé tên là Ben-gia-min (Benjamin). Bấy giờ cha xứ bị bọn lính canh phát hiện đuổi theo. Ngài vội trao Mình Thánh đựng trong một hộp nhỏ cho cậu bé. Sau đó cha bị bắt và bị giết chết. Cậu bé Ben-gia-min vừa chạy trốn vừa mở hộp ra rước Mình Thánh Chúa. Sau đó cậu cũng bị bắt và bị tra hỏi nơi cất giấu Mình Thánh Chúa. Cậu hiên ngang chỉ tay vào người mình mà nói rằng: “Mình Thánh đang ở trong lòng tôi đây Các ông hãy mổ ra mà lấy”. Bọn lính điên tiết liền đâm chết cậu bé và chôn vùi sơ sài hai xác chết ở dưới gốc cây sồi cổ thụ. Một thời gian sau, khi cuộc cách mạng bị thất bại, một hôm một cơn lốc đã đánh đổ cây sồi kia, để lộ ra hai xác chết của cha xứ và cậu bé giúp lễ. Người ta cũng phát hiện ra Mình Thánh Chúa vẫn đang còn sáng ngời trên thân xác cậu bé.

3) CÂU CHUYỆN 2: Ngày hạnh phúc nhất là ngày Rước Lễ Lần Đầu

Khi hoàng đế Napoléon của nước Pháp, người đãtừng chinh phục cả Au châu, bị thua trận và bị đày sang đảo Xanh Hê-len (Sainte Hélène), cùng đi theo ông là một nhà chép sử. Người viết tiểu sử này luôn để ý ghi nhận mọi chi tiết xảy ra trong cuộc đời của ông vua Napoléon. Một hôm, khi biết ngày cuối cùng của Napoléon sắp đến, và vào lúc ông ta vui vẻ thoải mái nhất, người viết sử kia mới hỏi hoàng đế rằng: “Thưa ngài, xin ngài cho biết trong cuộc đời của ngài, khi nào ngài cảm thấy được hạnh phúc nhất?”. Nghe xong câu hỏi, Napoléon không vội trả lời, ông ra đứng bên cửa sổ nhìn ra biển xanh ở xa xa một hồi lâu, rồi thở dài và quay lại nói với người viết tiểu sử rằng: “Trẫm nhớ ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của trẫm không phải là ngày trẫm lên ngôi hoàng đế, cũng không phải là ngày trẫm dành chiến thắng trong các trận đánh ở Au châu hay Bắc Phi. Ngày ấy đã xảy ra từ khi trẫm còn bé, cách đây đã lâu lắm rồi. Đó chính là ngày trẫm được Rước lễ Lần Đầu”.

SUY NIỆM:

+ Bí tích Thánh Thể là một sáng kiến của Chúa Giêsu. Người đã thiết lập bí tích này trong bữa ăn cuối cùng với các môn đệ trước khi chịu khổ nạn. Tấm bánh trở thành Mình Người sau lời truyền phép: “Này là Mình Thầy…Hãy cầm lấy mà ăn”. Chén rượu trở thành chén Máu Người sau lời phán: “Này là chén Máu Thầy…Hãy cầm lấy mà uống”. Cuối cùng Người còn truyền cho các Tông đồ: “Anh em hãy làm việc này để tưởng nhớ Thầy”. Từ đó, Giáo Hội đã vâng lời Chúa cử hành Bí Tích Thánh Thể trong Thánh Lễ. Thánh lễ chính là bữa tiệc thánh với hai của ăn là Lời Chúa và Mình Thánh Chúa, và là một nghi thức để tưởng nhớ sự chết và sống lại của Người.

+ Người ta không thể tách rời Thánh Lễ với cái chết của Chúa Giêsu dựa vào lời Người: “Đây là Mình Thầy sắp bị nộp…Đây là chén Máu Thầy sắp đổ ra vì anh em”. Rước lễ là rước Đấng đã chịu chết vì loài người và là sự hiệp thông vào cái chết của Chúa Giêsu.

+ Mỗi phút giây qua đi, có biết bao tấm bánh được bẻ ra để nuôi sống thân xác con người. Trong mỗi tấm bánh ấy, chúng ta thấy có bóng dáng của tấm bánh Mình Thánh Chúa. Nếu ta siêng năng lãnh nhận bánh Mình Chúa trên bàn thờ, chúng ta sẽ dễ dàng chia sẻ tấm bánh vật chất cho tha nhân. Mỗi lần tham dự Thánh Lễ, chúng ta hãy dâng lên Chúa những sự vất vả lao nhọc, những đau khổ về thể xác cũng như tâm hồn, những người thân yêu ruột thịt và những người bệnh tật nghèo khó…như lễ vật. Chúa Giêsu và Chúa Thánh Thần sẽ biến những lễ vật đó trở nên Bánh Thánh nuôi dưỡng đức tin của chúng ta và đem lại ơn cứu độ muôn đời cho chúng ta.

5) THẢO LUẬN: Thánh Lễ là một bữa tiệc thánh. Vậy khi tham dự Thánh lễ, chúng ta phải ăn mặc thế nào cho xứng đáng? Cần đến sớm hay trễ? Cần ngồi trong nhà thờ hay đứng ngoài canh giữ xe và nói chuyện với nhau? Khi dự lễ cần giữ thái độ nào: nghiêm trang hay hút thuốc, đùa nghịch? Cần Rước lễ thế nào: sốt sắng hay máy móc chiếu lệ?

Chia sẻ Bài này:

Related posts