CẦU THAY NGUYỆN GIÚP

“Tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà tôi; cũng như tôi nghĩ, tôi không xứng đáng đi mời Thầy, nhưng xin Thầy phán một lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Một chi tiết khá bất ngờ trong Tin Mừng hôm nay là, những lời khiêm tốn của viên sĩ quan chỉ đến được với Chúa Giêsu, qua trung gian những người bạn! Phải chăng, ông là kiểu mẫu cho chúng ta trong việc khẩn xin các thánh và những người khác ‘cầu thay nguyện giúp’ cho mình?

Mọi khi, nếu có một điều gì quan trọng cần thỉnh cầu cho một ai đó, chúng ta sẽ đến gặp trực tiếp người chúng ta cần. Ở đây, viên sĩ quan không làm thế! Và sẽ khá thú vị khi bài học của việc cầu nguyện được rút ra từ đó! Dĩ nhiên, ai cũng có thể trực tiếp đến với Chúa bất cứ lúc nào; thế nhưng, ‘bửu bối’ của viên sĩ quan chính là sự khiêm tốn! Vậy tại sao vị trung thần ngoại giáo giàu có và quyền thế ấy lại ứng xử như vậy? Câu trả lời đã sẵn, “Tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà”, “Tôi không xứng đáng đi mời Thầy”. Lạ lùng thay! Phải chăng, cách nào đó, ông đã biết Chúa Giêsu là ai? Hoặc dẫu chưa tuyên xưng niềm tin vào Ngài nhưng ông đã dám chắc Ngài thuộc về Thiên Chúa? Nếu Ngài đến từ Thiên Chúa, thì tôi là ai mà dám gặp Ngài? Và Chúa Giêsu đã thật sự kinh ngạc trước con người này, “Tôi nói thật với các ông, cả trong dân Israel, Tôi cũng chẳng thấy một lòng tin nào mạnh mẽ đến như vậy!”. Lúc ấy, từ xa, đầy tớ của ông được chữa lành.

Việc cầu cạnh các thánh không được thực hiện vì lẽ chúng ta sợ hãi Thiên Chúa hoặc vì Ngài sẽ bị xúc phạm khi chúng ta trực tiếp gặp Ngài. Không, ngàn lần không! Nhưng nó được thực hiện như một hành động ‘tuyệt đối khiêm nhường’. Bằng cách trao phó ước nguyện của mình cho ‘những người’ đang chiêm ngắm Thánh Nhan, chúng ta phó dâng lời cầu của mình lên Cha Trên Trời. Sự cậy trông vào việc ‘cầu thay nguyện giúp’ từ các ngài cũng là một cách chúng ta thừa nhận rằng, tôi không xứng đáng với chính công lênh của mình, không xứng đáng để đứng trước mặt Chúa, không xứng đáng để trình bày lên Ngài những thỉnh cầu.

Chính Phaolô trong thư Timôtê hôm nay khuyên chúng ta cầu xin cho những người khác, “Trước tiên, cha khuyên con hãy cầu xin, khẩn nguyện, kêu van và tạ ơn cho mọi người”. Thánh Vịnh đáp ca cũng xác nhận điều đó, “Chúc tụng Chúa, vì Ngài nghe tiếng tôi khẩn nguyện!”. Như vậy, là những con người tội lỗi, chúng ta còn làm được điều đó, phương chi các thánh ở trên trời!

Lời Chúa hôm nay giục giã chúng ta hãy chọn cho mình một vị thánh để bầu bạn và là người ‘cầu thay nguyện giúp’ trước Chúa. Khi làm điều này, chúng ta muốn nói rằng, sự đáp ứng của Thiên Chúa dành cho mỗi người chính là lòng thương xót thuần tuý nhưng không về phía Ngài. Ngài vui thích tưới gội ân sủng khi chúng ta hạ mình để đến với Ngài qua trung gian ‘một ai đó’. Mẹ Maria chẳng hạn, “Grigorusa”, một tước hiệu của Mẹ trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là, “Mẹ chóng cầu bầu”. Với thánh Giuse, Đức Phanxicô nói, “Mỗi người có thể khám phá nơi ngài, một người không mấy ai chú ý, mỗi ngày đang ‘cầu thay nguyện giúp’, trợ lực và hướng dẫn khi chúng ta gặp khó khăn!”.

Thời nội chiến, một người lính trẻ mất cha và anh trai cùng lúc, tìm đến Washington xin miễn dịch; anh hy vọng có thể ở nhà giúp mẹ và em gái lo việc đồng áng. Đến Toà Bạch Ốc, anh xin gặp tổng thống; lính gác từ chối. Thất vọng, anh ra công viên, ngồi trên một phiến đá. Tình cờ, một cậu bé lại gần, hỏi anh, “Trông anh không vui. Chuyện gì vậy?”. ‘Người bạn tí hon’ mới quen nghe tâm sự của anh. Sau đó, không một lời, cậu nắm tay anh; đi một quãng, dẫn anh qua cửa sau, vào toà nhà; vượt các vệ sĩ và vào thẳng văn phòng tổng thống. Abraham Lincoln hỏi, “Tad, ba có thể giúp gì cho con?”; Tad nói, “Ba ơi, người lính này cần nói chuyện với ba!”. Kết quả, anh được về nhà!

Anh Chị em,

‘Người bạn tí hon’ đó chính là hình ảnh Giêsu, Đấng ‘cầu thay nguyện giúp’ số một của chúng ta; bên cạnh đó, chúng ta còn bao vị thánh khác, thánh bổn mạng của mỗi người chẳng hạn. Và thú vị thay, các linh hồn. Và ôi! Cả những người thân yêu tốt lành đã đi trước chúng ta nữa. Các ngài là những ‘nhà đàm phán’ thế giá thay cho chúng ta trước toà Chúa! Thế nhưng, đừng quên! Chính chúng ta cũng là những ‘vị thánh’ khi chúng ta sống đẹp lòng Chúa. Biết bao người đang rất cần lời cầu nguyện của chúng ta và Thiên Chúa cũng sẵn sàng đổ muôn ân phúc cho nhân loại trong những ngày hôm nay, nhờ lời ‘cầu thay nguyện giúp’ đêm ngày của chúng ta. Hãy là những ‘vị thánh’ đó cho các nạn nhân Corona, chiến tranh, kỳ thị, đói khổ và thấp cổ bé miệng!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, ‘Trung Gian của các trung gian’, xin nhận lời con! Lạy các thánh, xin hãy ‘cầu thay nguyện giúp’ cho con; đồng thời, cho con cũng trở nên ‘một trung gian’ như các ngài!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Chia sẻ Bài này:

Related posts