ĐANG CHÌM VÀO TRONG

“Chúa Giêsu đến gần Giêrusalem, trông thấy thành, Ngài khóc thương thành”.

Trước Chúa Giêsu hơn 300 năm, Alexander Đại Đế đã chinh phục ‘cả thế giới’ được biết vào thời của ông; sau khi toàn thắng, đứng trước trại quân, ông khóc nức nở, vì như ông nói, “Không còn thế giới nào nữa để chinh phục!”; Alexander chết ở tuổi 33. Hơn 300 năm sau, đứng trước thành thánh Giêrusalem, Chúa Giêsu khóc sụt sùi, vì không chinh phục nổi thành! Nhưng nhờ việc hiến mình trên thập giá, chết và sống lại cũng ở tuổi 33, Ngài chinh phục cả thế giới!

Kính thưa Anh Chị em,

Thú vị thay! Alexander Đại Đế khóc, vì không còn thế giới nào để chinh phục; Chúa Giêsu khóc, vì nguyên chỉ một Giêrusalem, Ngài không chinh phục nổi! Tin Mừng hôm nay tiết lộ lần khóc hiếm hoi đó. Việc Ngài khóc ngụ ý, đây không phải là một nỗi buồn thoáng qua hay một phút thất vọng; đúng hơn, nó hàm ý một nỗi buồn sâu sắc ‘đang chìm vào trong’ con người thánh thiện của Ngài.

Chúa Giêsu ý thức Ngài là ai, sứ điệp Ngài mang đến cho con người là gì! Thế nhưng, thật khó để biết chính xác những gì Ngài thấy trước về tương lai của cư dân thành Giêrusalem; vì sự thật là, sự hiểu biết của Ngài về thành đã khiến Ngài đau lòng đến độ Ngài khóc thực sự. Trước hết, Ngài nhận thức một thực tế xót xa rằng, Ngài đến, đem cho họ món quà cứu rỗi; nhưng buồn thay, một số người sẽ lờ đi; số khác thì tức giận; số khác nữa, sẽ nhất định giết Ngài! Đây là lần cuối cùng Ngài vào đền thờ, nơi Ngài dâng mạng sống làm Chiên Hy Tế cứu rỗi nhân loại; thế mà nhiều người, chẳng những không chấp nhận hy tế của Ngài, ngược lại, họ sẽ trở thành công cụ cho cái chết đang chờ Ngài; đau đớn hơn, họ sẽ không hối hận vì tội đã giết Đấng Cứu Độ Thế Giới. Chúng ta cần nhấn mạnh rằng, phản ứng của Chúa Giêsu không phải là sợ hãi, tức giận, cũng không phải là gớm ghiếc; đúng hơn, Ngài quá đau buồn, một nỗi buồn thánh thiện ‘đang chìm vào trong’ khiến Ngài không cầm được nước mắt! Vậy mà, từ thế kỷ thứ ba, Origen đã có một cái nhìn thật sâu sắc về việc Chúa Giêsu khóc. Như một gương sáng, Chúa Giêsu đã xác nhận và hoàn thành các Mối Phúc Ngài dạy; Ngài hiền lành, Ngài khóc lóc, Ngài bị bắt bớ vì công lý… và Ngài đã được lại tất cả, được cả thế giới!

Tiếp đến, không chỉ khóc cho Giêrusalem vốn sẽ lãnh lấy số phận như số phận của bao công trình vật chất, ở đây là sự giày xéo của đế quốc Rôma; Chúa Giêsu còn khóc cho tất cả mọi người, trong đó có chúng ta, đặc biệt là những ai thuộc gia đình đức tin mai ngày. Ngài thấy trước, họ sẽ thiếu đức tin, từ chối ơn cứu độ, và đó là sự huỷ diệt đời đời. Ngài cảm nhận trước sự thất đoạt này, một sự thất đoạt gây nên một nỗi thất vọng ‘đang chìm vào trong’ khiến Ngài phải rơi lệ!

Thật trùng hợp, bài đọc Macabê hôm nay cho thấy một nỗi buồn tương tự ‘đang chìm vào trong’ một người nhiệt thành có tên là Mathathia, khi một số người Israel vâng lệnh vua Antiôcô, dâng hương bái lạy tà thần, “Mathathia đau lòng xót dạ, ông nổi giận vì yêu mến lề luật, ông xông tới giết ngay người ấy trên bàn thờ. Ông cũng giết luôn người vua Antiôcô sai đến”.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu khóc thương Giêrusalem vì thành không biết Đấng thăm viếng nó. Giờ đây, Đấng ấy không chỉ thăm, nhưng qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa cắm lều giữa con người; Ngài là Emmanuel, đang ở giữa, đang hiệp hành, cùng nhịp bước để đưa chúng ta về đích. Kế hoạch của Thiên Chúa cho từng người vĩ đại và tuyệt vời như vậy đó; thế nhưng, nếu mỗi người chúng ta không đón Ngài, không cho Ngài một chỗ trong trái tim, trong đời mình, Ngài vẫn tiếp tục khóc. Những giọt nước mắt ẩn tàng của Ngài không chỉ là những giọt nước mắt của bậc cha mẹ, của các bề trên, của các nhà giáo dục hôm nay, nhưng còn là của một Thiên Chúa, một Người Anh Cả, và của một Đấng Cứu Độ. Hãy ngước nhìn khuôn mặt tan nát của Ngài trên thập giá để thấy nỗi khổ ‘đang chìm vào trong’ của Ngài khi nhìn xuống nhân loại này. Hãy xoa dịu nỗi đau của Ngài bằng những tâm tình yêu mến, đền tạ và chuyển cầu. Lấy lại lời của một đan sĩ tiên khởi, Ephrem Syria, Đức Thánh Cha Phanxicô nói, “Khuôn mặt được rửa sạch bởi nước mắt đẹp tuyệt vời! Vẻ đẹp của thống hối, của nước mắt, của ăn năn. Con hãy cầu xin cho được ơn biết khóc!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin loại bỏ mọi hững hờ nơi con; con biết, nỗi đau của Chúa vẫn ‘đang chìm vào trong’ trái tim Ngài chỉ vì tội của con, xin những giọt châu thánh của Chúa tẩy sạch linh hồn con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Chia sẻ Bài này:

Related posts