MÔN ĐỆ VÔ DANH

“Ông đã thấy và đã tin!”.

Một tác giả vô danh nói, “Niềm tin nhỏ đưa linh hồn bạn lên thiên đàng, niềm tin lớn đưa thiên đàng xuống tận linh hồn bạn!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Hơn cả tác giả vô danh kia, Tin Mừng hôm nay cho thấy một điều gì đó ‘hơn cả thiên đàng’ mà người ‘môn đệ vô danh’ của Tin Mừng thứ tư có được! Thật bất ngờ, hai ngày sau lễ Giáng Sinh, Giáo Hội cho con cái đọc Phúc Âm của lễ Phục Sinh; bởi lẽ, hôm nay, Giáo Hội kính nhớ thánh sử Gioan tông đồ, một chứng nhân phục sinh.

Theo truyền thống, Gioan được đồng nhất với “môn đệ kia” vốn được đề cập trong Lời Chúa hôm nay. Môn đệ này thực sự không bao giờ được đặt tên trong Tin Mừng thứ tư, ông luôn được gọi đơn giản là “người Chúa Giêsu yêu”; vậy mà, ‘môn đệ vô danh’ này luôn là môn đệ mẫu mực đáng cho chúng ta ao ước! Điều này không có nghĩa là Chúa Giêsu tuyệt đối yêu người này hơn các môn đệ khác; trong Tiệc Ly, Ngài nói với tất cả môn đệ, “Như Cha đã yêu Thầy, Thầy yêu mến các con”. Tất cả các môn đệ, kể cả chúng ta, đều là môn đệ dấu yêu của Chúa Giêsu! Dẫu thế, Phúc Âm thứ tư vẫn cho biết, ‘môn đệ vô danh’ này đã đáp lại tình yêu Thiên Chúa hiện diện trong Chúa Giêsu một cách trọn vẹn hơn các môn đệ khác. Bằng chứng là, đang khi tất cả bỏ chạy, môn sinh nam giới duy nhất này vẫn đứng dưới chân thập giá với nhóm phụ nữ. Dù là một ‘môn đệ vô danh’, nhưng đây là một môn đệ thuỷ chung, trung tín mà mỗi người chúng ta cần học đòi noi theo.

Tin Mừng hôm nay cho thấy, tình yêu trung thành của môn đệ này đối với Thầy đã cho phép ông nhận ra sự hiện diện của Chúa Giêsu nhanh hơn những người khác. Cả Phêrô và ông đều nhìn thấy ngôi mộ trống với những dải vải liệm được gấp gọn; tuy nhiên, chỉ với môn đệ này, tác giả Tin Mừng viết, “Ông đã thấy và đã tin!”. Môn đệ này nhận ra sự hiện diện của ‘một Ai đó’ trong mộ rỗng này. Tất cả chúng ta được mời gọi nhìn mọi sự bằng đôi mắt của người môn đệ yêu dấu này, đôi mắt trung thành của một tình yêu bền bỉ đối với Thầy. Một đôi mắt như thế cho phép chúng ta nhận ra sự hiện diện của Chúa Phục Sinh, ngay trong những khoảng không trống rỗng đời mình, những khoảng không dường như không có sự sống và hy vọng.

“Ông đã thấy và đã tin!”. Môn đệ này đã thấy gì? Bài đọc thứ nhất hôm nay trả lời cho câu hỏi thú vị đó, “Điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã ngắm nhìn và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Ngôi Lời hằng sống”. Ôi, ‘phía sau hậu trường’ máng cỏ, môn đệ này mời chúng ta chiêm ngắm Ngôi Lời Nhập Thể hằng sống; ‘phía sau hậu trường’ ngôi mộ trống, môn đệ này mời chúng ta tin nhận Đấng Phục Sinh hằng sống! Đấng mà từ nguyên thuỷ, đã có; Đấng hằng ở với Cha; Đấng là Ánh Sáng và là Sự Sống! Đó chính là Chúa Giêsu, Đấng mà môn đệ này đã nghe, đã thấy, đã chạm đến; là Ngôi Lời, Con Thiên Chúa đã mặc lấy xác phàm hèn yếu như chúng ta mà đại lễ Giáng Sinh vừa mừng kính, cũng là Đấng Phục Sinh đang sống, đang hoạt động với Thánh Thần trong Hội Thánh của Ngài.

Anh Chị em,

“Ông đã thấy và đã tin!”. Sở dĩ thấy ngôi mộ trống mà ông vẫn tin; vì lẽ suốt cả cuộc đời, môn đệ này đã để cho những gì ông thấy nơi Thầy mình đi vào trí, vào tim. Từ đó, ông khám phá dần, Ngài là ai. Vì thế, ông bình tâm trong khủng hoảng. Cũng thế, đầu mùa Giáng Sinh, khi cho con cái lắng nghe Tin Mừng Phục Sinh, Giáo Hội muốn hỏi mỗi người, “Con thấy gì?”. Thấy con người nhẫn tâm đẩy người nghèo ra tận đồng vắng; thấy nhân loại ác tâm treo người thánh lên giá tội nhân! Đổi lại sự vô tâm, Giáo Hội cho thấy không chỉ tình yêu trung tín của Gioan, nhưng là tình yêu khôn lường của Thiên Chúa dành cho tôi và bạn. Ánh mắt xót thương của Ngài đang nhìn chúng ta trong cảnh khốn cùng của thời cuộc, của dịch bệnh, của linh hồn mỗi người. Ngài đang thổn thức, cảm thông, đỡ nâng, hầu chúng ta đủ sức đi hết đường đời một cách thánh thiện. Đúng thế, chỉ người ‘môn đệ vô danh’ mới biết trầm mình và dám trầm lắng để thấy Chúa đang nhìn, đang yêu; và ánh mắt của Ngài sẽ làm cho người môn đệ ngày càng ước ao sống ẩn danh hơn. 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin ban cho con một trái tim yêu mến, một đức tin tinh tường của người ‘môn đệ vô danh’; một người đã nghe, đã thấy, đã ngắm nhìn và đã sờ đụng Ngôi Lời hằng sống!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Chia sẻ Bài này:

Related posts