NIỀM VUI KHÔNG BAO GIỜ MẤT

“Sẽ đến ngày chàng rể bị đem đi, bấy giờ họ sẽ ăn chay!”.

“Không ai đội vương miện trên thiên đàng mà không là người phải ‘đội ngược’ nó dưới đất! Cũng không ai ôm chặt, yêu mến thánh giá dưới đất, nếu không biết mình sẽ được lại niềm vui trên thiên đàng, một ‘niềm vui không bao giờ mất!’” – Một nhà tu đức.

Kính thưa Anh Chị em,  

Để có được ‘niềm vui không bao giờ mất’, bạn và tôi phải đội ngược những chiếc vương miện gai góc. Đó là những gì Lời Chúa hôm nay soi rọi! Sở dĩ, các môn đệ của Chúa Giêsu không ăn chay, vì “Chàng Rể” đang ở với họ; nhưng họ sẽ ăn chay khi Thầy của họ và chính họ nếm trải những khổ đau do thập giá gây nên.

Trong cuốn “The Better Part”, “Phần Tốt Hơn”, cha John Bartunek, viết, “Dẫu thập giá không bao giờ vắng mặt trong đời sống một Kitô hữu, nhưng vị Thiên Chúa gặp gỡ mỗi người trên thập giá cũng là vị Thiên Chúa đã tạo dựng trời và đất, đại dương và núi non, tiếng cười và ánh mặt trời. Ngài cũng là Thiên Chúa của tất cả mọi niềm vui trên địa cầu!”. Tự nhận là “Chàng Rể”, Chúa Giêsu mặc cho mình tước hiệu vốn chỉ dành cho Thiên Chúa. Cựu Ước mô tả mối quan hệ giữa Israel và Chúa Trời như một giao ước hôn nhân; Israel là nàng dâu, thường là bất trung, và Thiên Chúa là Chàng Rể. Vì yêu thương, Chúa Kitô đến, mang đến niềm vui, một niềm vui dù phải trải qua cái chết, nhưng nó là một niềm vui tiềm tàng sắc màu phục sinh, ‘một niềm vui không bao giờ mất!’.

Vậy khi nào các môn đệ ăn chay? Khi “Chàng Rể” bị đem đi, khi Thầy họ đi vào cuộc khổ nạn. John Bartunek nhận định, “Một số Kitô hữu ấn tượng rằng đi theo Chúa Kitô là một công việc u ám, hoặc đời sống Kitô hữu trên hết chỉ bao gồm những hy sinh khắc nghiệt với những nghĩa vụ nhàm chán, buồn bã, thê lương và chán chường. Sẽ không có gì ngạc nhiên khi bạn bè của họ muốn tránh khỏi loại Kitô giáo đó càng xa càng tốt! Nếu tình bạn với Chúa Kitô không khiến trái tim chúng ta tràn đầy một lòng nhiệt huyết dễ lây lan, thì có lẽ chúng ta là một người bạn nửa vời!”. Không! Như Thầy mình, Kitô hữu phải sống ‘niềm vui không bao giờ mất’ của Thầy mình, Đấng đã trải nghiệm một niềm vui thiên đàng, một niềm vui tiềm tàng ánh phục sinh ngay trên thập giá!

Anh Chị em,

“Sẽ đến ngày chàng rể bị đem đi, bấy giờ họ sẽ ăn chay!”. Điều đặc biệt, là “Chàng Rể” bị đem đó nay đã phục sinh. Giờ đây, chẳng ai có thể đem Ngài đi, và Ngài cũng chẳng bao giờ chịu rời đi, trừ khi chúng ta nhất tâm chối từ Ngài, quay lưng với Ngài. Còn những ai ngày càng gắn bó với Ngài, dẫu phải đội ngược vương miện; đồng thời, ý thức mình là những người được Ngài cứu chuộc, có Ngài đồng hành, thì nhất định, cuộc sống họ vẫn luôn là một cuộc sống đầy tràn niềm vui. Họ được hưởng niềm vui thật sự không chỉ trên thiên đàng mai sau, nhưng ngay hôm nay, dưới thế. Niềm vui đó có tên “Cứu Độ”. Ý nghĩa biết bao Thánh Vịnh đáp ca, “Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đội ngược vương miện, không bao giờ dễ chịu. Giúp con gắn kết thập giá đời con vào thánh giá Chúa, và con sẽ sở hữu một ‘niềm vui không bao giờ mất!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

Chia sẻ Bài này:

Related posts